Không có nhiều giai đoạn để người hâm mộ Manchester United thực sự lạc quan trong kỷ nguyên hậu Sir Alex Ferguson. Tuy nhiên, ở đầu năm 2019, Ole Gunnar Solskjaer từng thắp lại niềm tin nơi các CĐV Quỷ đỏ. Ông giúp đội bóng thắng liền tám trận sau khi thay Jose Mourinho trên cương vị HLV tạm quyền, trong đó có chiến thắng 3-1 ấn tượng ngay tại Emirates trước Arsenal ở vòng 4 FA Cup. Lối đá phản công tốc độ cao, đầy cảm hứng – thương hiệu gắn liền với triều đại 26 năm huy hoàng của Sir Alex – đã trở lại.
Solskjaer sau đó được bổ nhiệm chính thức và gắn bó gần ba năm, giúp MU về nhì mùa 2020/21 và vào chung kết Europa League. Nhưng cuối cùng, cựu tiền đạo người Na Uy không thể kiểm soát tình hình và rời Old Trafford mà không bổ sung thêm danh hiệu nào cho sự nghiệp huấn luyện.
Giờ đây, giới chuyên môn tin rằng MU không được lặp lại sai lầm tương tự với Michael Carrick – người vừa được giao ghế HLV tạm quyền sau khi Ruben Amorim bị sa thải đầu tháng này. Roy Keane thẳng thắn chia sẻ trên Sky Sports: “Ngay cả khi MU thắng tất cả các trận từ giờ đến cuối mùa, tôi vẫn không trao công việc này cho Carrick. Họ cần một HLV lớn, dày dạn kinh nghiệm hơn.”
Gary Neville cũng đồng tình khi cho rằng Carrick nên dẫn dắt đội đến hết mùa, trước khi nhường lại cho một HLV đẳng cấp thế giới như Thomas Tuchel hay Carlo Ancelotti. Tuy nhiên, không phải huyền thoại nào của MU cũng nghĩ vậy.
Sau chiến thắng 3-2 của MU trước Arsenal ngay tại Emirates – một tuần sau khi họ đánh bại Man City ở derby – Keane và Neville cố gắng “hãm phanh” sự hưng phấn. Trái lại, Wayne Rooney lại hoàn toàn bị cuốn theo cảm xúc. “Tất nhiên, nếu tiếp tục như thế này, Carrick hoàn toàn có thể là người phù hợp,” Rooney nói trên BBC Match of the Day. “Anh ấy có cơ hội để chứng minh năng lực. Nếu phong độ này được duy trì, ban lãnh đạo MU sẽ chịu áp lực rất lớn. Tôi biết họ từng trải qua điều đó với Ole, nhưng lần này cảm giác khác.”
Nhận định của Rooney không hề quá lời. MU đã đánh bại hai đội mạnh nhất giải đấu sau khi được “cởi trói” dưới tay Carrick. Trong một mùa giải đầy biến động, khả năng Quỷ đỏ đua vô địch – dù nghe có vẻ điên rồ – lại hoàn toàn có cơ sở.
Chiến thắng mang tính tuyên bố
Sau trận thắng tại Bắc London, các CĐV MU đã hát vang “chúng ta sẽ vô địch”. Đó là lần đầu tiên họ thắng Arsenal trên sân khách ở Premier League kể từ năm 2017. Đồng thời, đây cũng là thất bại sân nhà đầu tiên của Arsenal kể từ tháng 5/2024 và là lần đầu tiên họ thủng lưới hơn hai bàn tại giải kể từ tháng 12/2023.
Tầm quan trọng của kết quả này không thể xem nhẹ. MU đã thể hiện sự thay đổi rõ rệt về mặt tâm lý. Bị dẫn trước sau pha phản lưới của Lisandro Martinez khi Arsenal áp đảo trong hơn 30 phút đầu, MU dưới thời Amorim có lẽ đã sụp đổ. Nhưng Carrick thì không cho phép điều đó xảy ra.
Quỷ đỏ vùng lên mạnh mẽ, pressing khiến Arsenal mắc sai lầm. Bryan Mbeumo trừng phạt đường chuyền hỏng của Martin Zubimendi, vượt qua David Raya và ghi bàn gỡ hòa trước giờ nghỉ. Đầu hiệp hai, Patrick Dorgu tung cú vô-lê tuyệt đẹp dội xà ngang đi vào lưới, giúp MU vươn lên dẫn trước.
Sau đó, MU vừa nguy hiểm trong phản công, vừa phòng ngự với tinh thần quả cảm. Ngay cả khi Arsenal gỡ hòa ở phút 84 nhờ công Mikel Merino, Carrick vẫn thúc giục các học trò tìm bàn thắng quyết định. Sự gan lì ấy được đền đáp bằng siêu phẩm từ cự ly hơn 30 mét của Matheus Cunha – bàn thắng phản ánh trọn vẹn sự tự tin đang lan tỏa trong đội hình MU.
Những quyết định táo bạo được đền đáp
Carrick hiểu rằng làm khách tại Emirates là thử thách lớn hơn nhiều so với derby Manchester, và MU đã vượt qua xuất sắc. Ông thừa nhận sau trận: “Chúng tôi mới làm việc cùng nhau chưa đầy hai tuần. Có lúc trận đấu rất khó khăn, nhưng niềm tin, tinh thần và sự gắn kết của các cầu thủ khiến tôi vô cùng tự hào.”
Cunha một lần nữa tạo dấu ấn từ ghế dự bị, trong khi việc tiếp tục đặt niềm tin vào Dorgu bên cánh trái – thay vì Cunha – là canh bạc đầy rủi ro nhưng mang lại hiệu quả. Mbeumo cũng được chọn đá cao nhất thay vì Benjamin Sesko, và anh liên tục khuấy đảo hàng thủ Arsenal bằng tốc độ và khả năng di chuyển thông minh.
Carrick – đối trọng hoàn toàn với Amorim
Carrick nhanh chóng cải thiện phong độ của nhiều cầu thủ, tiêu biểu là Dorgu. Bản hợp đồng từng bị xem là “hớ” dưới thời Amorim giờ đã ghi hai bàn trong hai trận gần nhất khi được đẩy lên đá cao hơn. Kobbie Mainoo cũng tỏa sáng trở lại, Casemiro hồi sinh, Maguire chắc chắn, Amad Diallo năng động và Bruno Fernandes được trả về đúng vai trò số 10 sở trường.
Carrick không làm điều gì quá cách mạng. Ông đơn giản là sử dụng sơ đồ 4-3-2-1 phù hợp với MU, thay vì hệ thống 3-4-3 rối rắm của Amorim, đặt cầu thủ vào đúng vị trí mạnh nhất. Đội bóng tấn công có chiều rộng, phòng ngự chặt chẽ và chơi bóng với sự tự tin – công thức đơn giản nhưng hiệu quả.
Cơ hội đua vô địch không còn là viển vông
MU vẫn kém Arsenal 12 điểm, nhưng đội đầu bảng đang có dấu hiệu chững lại. Man City gặp khủng hoảng lực lượng, Aston Villa khó duy trì phong độ, trong khi MU chỉ phải tập trung cho Premier League với lịch thi đấu khá thuận lợi.
Carrick còn 15 trận để chuẩn bị. Một chiến thắng nữa trước Fulham có thể biến MU thành “ngựa ô” thực sự. Lịch sử từng chứng kiến MU lội ngược dòng ngoạn mục năm 1996 khi kém Newcastle 12 điểm, và giờ đây, niềm tin ấy đang sống lại.
Arsenal vẫn được đánh giá cao hơn nhờ chiều sâu đội hình, nhưng MU đang có đà tâm lý cực tốt. Nếu duy trì phong độ và thích nghi tốt trước các đối thủ chơi phòng ngự thấp, mọi điều đều có thể xảy ra. Carrick đang cầm lái – và cho đến lúc này, mọi thứ đều có vẻ rất đúng hướng.
